Vải dệt thoi thường không co giãn do thiết kế cấu trúc và cách sản xuất của chúng. Vải dệt thoi được tạo ra bằng cách đan xen hai bộ sợi, được gọi là sợi dọc (dọc) và sợi ngang (ngang), vuông góc với nhau. Quá trình dệt tạo nên cấu trúc vải ổn định và cứng cáp, có khả năng chống co giãn.
Dưới đây là một số lý do tại sao
vải dệt không co dãn được:
Mẫu đan chéo: Mẫu trên dưới đan xen các sợi dọc và sợi ngang tạo ra cấu trúc dạng lưới với không gian di chuyển tối thiểu. Mẫu đan chéo này giúp khóa các sợi vào đúng vị trí một cách hiệu quả, khiến vải khó co giãn đáng kể.
Các sợi được bó chặt: Trong quá trình dệt, các sợi được bó chặt với nhau, để lại rất ít khoảng trống cho các sợi riêng lẻ di chuyển. Sự sắp xếp chặt chẽ này càng hạn chế khả năng co giãn của vải.
Độ đàn hồi hạn chế của sợi: Hầu hết các loại sợi được sử dụng trong vải dệt thoi, chẳng hạn như bông, len và polyester, có độ đàn hồi tự nhiên hạn chế. Không giống như sợi đàn hồi (ví dụ: spandex hoặc elastane), chúng không có khả năng co giãn và trở lại hình dạng ban đầu một cách dễ dàng.
Độ giãn tối thiểu: Nếu bất kỳ sự giãn nở nào xảy ra ở vải dệt thoi thì nó thường ở mức tối thiểu và sẽ không mang lại mức độ co giãn và phục hồi như vải dệt kim hoặc vải có sợi co giãn.
Ngược lại, vải dệt kim được tạo ra bằng cách đan xen một sợi liên tục để tạo thành các hàng vòng nối với nhau. Vải dệt kim có độ co giãn và linh hoạt vốn có hơn nhờ cấu trúc dạng vòng, giúp vải co giãn dễ dàng.